Phật Tại Tâm - Thơ Hoàng Quốc Huy

Huang
0

  Tác giả: Nhà thơ. Hoàng Huy (Hoàng Quốc Huy - Liz Quiehui)

Phần 1: Trong Tâm Có Phật
1. Phật Tại Tâm 
Phật ngự lầu tâm há viễn an,
Hào quang tự tánh chiếu muôn ban.
Lau gương trí tuệ xua niềm tục,
Dứt nẻo mê lầm xóa hận tan.
Chẳng phải cầu xin nơi cửa thánh,
Đâu cần lặn lội chốn mây nhàn.
Bình yên một cõi lòng thanh tịnh,
Bảo điện tòa sen hiện thế gian.


2. Soi Bóng Bồ Đề 
Thuyền từ dạo bến lánh bờ thanh,
Giữ tánh từ bi mộng sẽ thành.
Phật tại lòng ta ngời ánh sáng,
Ma lùi bóng tối khuất ngàn xanh.
Trầm hương một dải xua niềm tục,
Nguyệt tỏ mười phương rọi mái tranh.
Cần chi lặn lội tìm non thẳm,
Tự tánh bừng soi vạn sự lành.



3. Trở Về Nguồn Cội 
Đường trần vạn dặm lắm mù sương,
Quay gót tìm về lại cố hương.
Phật tính xưa nay đều sẵn có,
Mê lầm thuở nọ luống sầu vương.
Lau lòng tăm tối ngời kinh cuốn,
Rũ kiếp phong trần dứt dặm trường.
Tĩnh lặng ngồi nghe lời chánh pháp,
Tâm thành một đóa ngát mười phương.


4. Tự Tánh Thanh Tịnh 
Bao năm lặn lội chốn cửa thiền,
Mới biết tòa sen vốn tại duyên.
Buông bỏ tham cầu tâm hết khổ,
Giữ tròn bản tánh dạ vơi phiền.
Kinh vàng tụng niệm xua tăm tối,
Mỏ báu ngân dài dứt lụy liên (liền).
Một khoảng sân thiền hoa nở rộ,
Phật ở trong lòng cõi vĩnh yên.


5. Tiếng Chuông Tỉnh Thức 
Chuông rền một tiếng phá màn lam,
Thức tỉnh người mê nẻo luận kham (bàn bạc/gánh vác).
Phật vốn trong lòng nào viễn xứ,
Đài sen tại dạ chớ mưu tham.
Dòng đời nổi trôi như bọt nước,
Bản thể tịch nhiên tựa đóa đàm.
Quay lại soi mình tâm tĩnh lặng,
Bình an tự đến chốn già lam.


Phần 2: Trong Mình Có Sẵn Ngọc Quý

6. Viên Ngọc Trong Chéo Áo
Gã nghèo lang bạt kiếp cô hành,
Chẳng biết trong mình ngọc quý quanh.
Góc áo người thân cài sẵn báu,
Đường trần kẻ khó luống tranh giành.
Mê mờ chịu khổ đời cơm áo,
Tỉnh giấc bừng tai mộng ảo thành.
Tự biết gia tài vô giá ấy,
Thong dong từng bước ngắm trời xanh.



7. Ngọc Sáng Hoàn Nguyên 
Tìm cầu bảo vật tận phương phi,
Mà ngọc trong mình chẳng biết tri.
Bụi bặm ngàn năm mờ sắc báu,
Gương lòng một thuở lấp đường đi.
Lau sạch tham sân bừng ánh rạng,
Giữ tròn giới định dứt sầu bi.
Gia tài vô giá đâu xa thẳm,
Sẵn có ngàn năm chẳng chuyển di.


8. Khai Tâm Kiến Tánh 
Chân lý ngàn năm vốn cận lân,
Ngọc quý trong mình đẹp vạn phần.
Mài giũa gian lao trừ lớp đá,
Lau chùi sạch sẽ hiện lòng nhân.
Không tùy ngoại cảnh xoay dời đổi,
Chẳng bận phồn hoa lụy tấm thân.
Một đóa hoa tâm bừng nở rộ,
Hương bay ngào ngạt đón mùa xuân.


9. Giữ Ngọc Đời Thường 
Đời người ngắn ngủi kiếp tha hương,
Hãy giữ trong mình ngọc quý gương.
Chớ để bùn nhơ làm mất sắc,
Đừng vì danh lợi khiến phai hương.
Tâm an tựa thể vầng trăng sáng,
Tánh tĩnh như làn nước đại dương.
Bảo báu tự thân hằng chiếu rọi,
Đi qua giông bão chẳng xao nhường.


10. Thong Dong Tiêu Dao
Trần gian vạn sự vốn tuần hoàn,
Giữ ngọc trong mình dạ chứa chan.
Chẳng sợ nghèo nàn đời tạm bợ,
Vì mang kho báu chốn nhân gian.
Nhìn mây đỉnh núi tâm thanh thản,
Ngắm nước đầu nguồn bước nhẹ nhàng.
Tự tánh viên minh ngời chiếu sáng,
Đâu cần tìm kiếm cõi cao sang.
Tags

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Đăng nhận xét (0)
3/related/default